Michael Do

         Quê Hương

 
 
 
 
 

Trang Chính

Truyện Dịch

Viết Về Lính

Quê Hương

Chuyện Tù

Nhận Diện Kẻ Thù

Chuyện Người

Các Bản Tin

Nhận Xét

Hội Luận

Tác Phẩm

Tiểu Sử

Gia Đ́nh

Trang Anh Ngữ

 

 

 

Trí Thức và Ḷng Trung Thành với Lư Tưởng

 

Tâm Thư

 

Kính gửi quư anh chị Thụ Nhân (Viện Đại Học Đà Lạt)

 

 

H́nh trên: Cô Cung Hoàng Kim, Sinh viên Đại Học Texas at Austin, Hoa Hậu Đại Học 2011

luôn hănh diện với lá cờ Vàng

 

 

Kính thưa quư anh chị gia đ́nh Thụ Nhân,

 

Theo dơi các sinh hoạt của quư anh chị trong năm vừa qua, đă nhiều lần chúng tôi muốn góp tiếng nhưng sợ mang tiếng đường đột và chen vào chuyện không phải của ḿnh.

Nhưng nghĩ cho cùng, th́ không phải là chuyện riêng ai, khi chuyện có liên quan đến chính nghĩa, lập trường và nhất là biểu tượng tổ quốc chung.

Tôi cũng là một cựu sinh viên, từ Đại Học Luật Khoa Sài G̣n, Đại Học Chiến Tranh Chính Trị Đà Lạt, Đại Học Vạn Hạnh cho đến các trường Đại Học tiếng tăm tại Hoa Kỳ. Nói ra thế không phải để phô trương, nhưng là để xác nhận tư cách tương xứng để đối thoại với các anh chị mà không sợ bị chê là kém cỏi.

Tôi là một người lính bộ binh, một cựu tù nhân có 10 năm qua các trại tập trung của Cộng Sản.

Cũng như quư anh chị, chúng ta cũng từng mài đủng quần dưới mái trường có hai chữ chung “Chính Trị”. Chúng ta từng đem tuổi trẻ, sở học dâng hiến cho quê hương.

Trong khi chúng tôi đổ máu từng ngày ngoài chiến trường, th́ các anh chị lo xây dựng đất nước nơi hậu phương. Chúng ta đă hănh diện được là công dân của một nước Việt Nam có một chế độ Cộng Hoà tuy non trẻ, nhưng đầy hứa hen. Than ôi! Nếu không có ngày đau buồn 30 tháng 4 năm 1975, th́ ngày nay chúng ta đă thong thả an tâm v́ đă làm xong nhiệm vụ công dân.

 

Kính thưa quư anh chị,

Tôi tin rằng khi c̣n tại ngôi trường xinh xắn, đầy thơ mộng trên ngọn đồi xứ Đà Lạt sương mờ ngày xưa, các anh chị cũng đă từng được dạy đầy đủ và một cách trung thưc các môn về học thuyết Marxism. Những biện chứng pháp, những kinh tế học, xă hội học Sử quan Mác Xít ít nhiều đă cho chúng ta cái nh́n thấu đáo về chủ nghĩa quái thai này.

Chúng tôi th́ đă lựa chọn từ khi kư vào tờ giấy t́nh nguyện đầu quân. Các anh chị th́ c̣n đủ bốn năm học để chọn lựa hướng đi đúng cho ḿnh. Có lẽ đă có vài người trong số sinh viên Thụ Nhân đă chọn con đường khác bằng cách trốn vào bưng theo Cộng Sản. Và đa số th́ đă chọn con đường xây dựng dân chủ khi ở lại hoàn tất học tŕnh và tiếp tục phục vụ chế độ Cộng Hoà.

Sự lựa chọn nào cũng đáng quư, nếu do thật ḷng ḿnh v́ nhận thức trưởng thành của người trí thức. Do đó, khi ngoài chiến trường, dù phải bắn vào các người lính bên kia để bảo vệ sự sống c̣n của tổ quốc, chúng tôi vẫn kính trọng họ bằng cách sự cư xử đàng hoàng với tù binh, chôn cất tử sĩ đối phương khi điều kiện cho phép.

 

Kẻ sĩ coi trọng sự trung thành. Trung thành với tổ quốc, với gia đ́nh, với bạn bè và người cộng sự; trung thành với lư tưởng sống ḿnh đă lựa chọn một cách đắn đo và có tự do.

Nhờ vào ḷng tự trọng, nhờ vào ư chí, vào niềm tin, mà chúng tôi khi lâm cảnh tù đày, hành nhục triền miên, đă đứng vững không khuất phục kẻ thù. Chỉ có những kẻ thiếu ba điều trên th́ mới quỵ gục trước đói khát, tra tấn mà phản bội lư tưởng của ḿnh.

 

Đó là chuyện xưa.

 

Ngày nay, quư anh chị cũng như chúng tôi đă đến được bến bờ tự do, hưởng thụ những năm cuối đời với cuộc sống no đủ bên gia đ́nh con cháu thành đạt, đề huề.

Chúng ta có quyền tạm gác kiếm, gác bút để an hưởng.

Nhưng vẫn có rất nhiều người trong quư anh chị và trong chúng tôi vẫn ra mặt hay âm thầm chiến đấu để cứu nguy dân tộc đang triền miên trong nạn Cộng Sản hay đang đương đầu với hoạ diệt vong từ âm mưu bành trướng của Hán Tộc.

Đúng vậy, là kẻ sĩ, chúng ta vẫn c̣n mang nặng nợ núi sông mà không thể thờ ơ trước vận mệnh đen tối của dân tộc.

Chúng ta thừa biết đâu là cội nguồn của đau thương, mất mát, đe doạ diệt vong của đất nuớc.

Thủ phạm không ai khác ngoài đảng Cộng Sản Việt Nam mà biểu tượng của nó là lá cờ đỏ sao vàng và cờ búa liềm.

Chúng ta có ǵ để ấp ủ, ngoài lá cờ Vàng mà tiền nhân chúng ta đă chọn từ trước khi có hai chế độ Cộng Hoà ở Miền Nam và Cộng Sản ở Miền Bắc.

Do đó, không ai có thể thuyết phục rằng lá cờ vàng chỉ đại diện cho nước Việt Nam Cộng Hoà mà Dương Văn Minh đă xoá sổ khi ông ta tuyên bố đầu hàng Cộng Quân vào cuối tháng 4 1975.

Mà cho dù nó chỉ là quốc kỳ của VNCH, th́ nó cũng là lá cờ mà chúng ta từng hănh diện dứng nghiêm trang để chào mỗi buổi sáng ở sân trường Đại Học. Là lá cờ mà chúng ta đă đứng trước nó, nhận văn bằng, tức là nhận trọng trách sứ mạng của người trí thức.

 

Ngày nay, có nhiều nguyên nhân để người ta quên đi mà sẵn sàng phản bội. Tiền tài, hảo vọng, hám danh, có thể làm cho người b́nh thường quên tất cả danh dự để trở về quy thuận những tên đồ tể của dân tộc, và của ngay chính chúng ta. Trí thức cũng không là ngoại lệ; nhưng khi trí thức mà quay mặt, vong thân th́ càng đáng phỉ nhổ hơn người b́nh dân.

 

Không thể có một lư do nào khả dĩ chấp nhận được khi biện minh cho sự trở cờ.

Chúng tôi càng trân quư bao nhiêu những anh chị vẫn kiên nhẫn trên trận tuyến bảo vệ Quốc Kỳ, th́ càng khinh bỉ bấy nhiêu đối với bọn người phản bội.

Máu của hàng trăm ngàn anh em chúng tôi đă đổ trên lá cờ vàng. Bây giờ không thể nói chuyện đem máu để bảo vệ, v́ chúng ta đang cư trú trên đất người. Nhưng chúng tôi sẽ cùng quư anh chị Thụ Nhân đem hết sức ḿnh để măi măi, bảo vệ ngọn cờ Vàng những nơi chúng ta cư ngụ, lui tới, để nó vẫn sống trong ḷng chúng ta, trong ḷng thế hệ mai sau, để mong có ngày về cắm trên đỉnh Dinh Độc Lập, trên Kỳ Đài Ngọ Môn, phất phới trong nắng mai trên hồ Hoàn Kiếm.

 

Rất chân thành và trân trọng với quư anh chị.

 

Texas ngày 26 tháng 2, 2012

 

Đỗ Văn Phúc, BA, BS, MS

Cựu Đại Úy QLVNCH